1949 - Tại điểm nóng của công luận

Vị "bác sĩ thần kỳ" của Herford

Đứa bé 9 tuổi Dieter Hulsmann đă nằm liệt giường một thời gian rồi. Nó bị loạn dưỡng cơ bắp tăng tiến, mà không một thầy thuốc và giáo sư nào khám chữa khỏi. Sau khi Bruno Groning nhận chữa đứa bé, th́ nó lại có thể chạy được. Kỹ sư Hulsmann vô cùng khâm phục về việc đứa con trai được nhanh chóng chữa khỏi bệnh và mời vị khách ở lại nhà. Ông c̣n muốn mời nhiều bệnh nhân khác đến nhà cho vị khách kỳ lạ này giúp đỡ.

Bruno Groning nhận lời mời ở lại và mỗi ngày càng đến nhiều người ở nhà ông để t́m sự giúp đỡ. Người ta ngày càng biết được nhiều chuyện thần kỳ xung quanh Bruno Groning. Chẳng bao lâu tên Người đă được nhắc đến trên cửa miệng mọi người. Các tờ báo viết nhiều về vị "bác sĩ thần kỳ" và ở khu vực nói tiếng Anh, tên Người được nêu lên trong câu chuyện hàng ngáy. Hàng ngh́n người tràn về quảng trường Wilhelm và đám người chen chúc bao quanh ngôi nhà số 7.

Quảng trường Wilhelm 7 ở Herford

Bruno Groning ở Herford trên ban công nhà số 7 Quảng trường Wilhelm

Manfred Ludgenhorst viết trên tờ báo hàng ngày "Munchner Merkur" ngày 24.06.1949, trong đó có đoạn:

"Sáng ngày 24.06.1949, lúc 10 giờ 30 khi tôi đến Herford th́ hàng ngh́n người đă đứng trước ngôi nhà nhỏ, hai tầng ở quảng trường Wilhelm. Thật là một cảnh khốn đốn không thể tả được. Vô số người què đi xe lăn, những người khác được người nhà công kênh, những người mù, những người câm điếc, những người mẹ với những đứa con ngơ ngác, què quặt, những bà mẹ già và những chàng trai trẻ chen lấn nhau rên rỉ. Gần 100 ô tô, xe tải và xe buưt đậu ở quảng trường và tất cả đều từ xa đến.

"Các người có tin rằng sẽ được lành bệnh không?" Tôi hỏi những bệnh nhân. Họ gật đầu "Hôm qua nếu ông có mặt ở đây" một người đáp lại. "Ông Groning đă ở Viersen, bang Rheinland và ở đây, trên sân này đă có 5 người què đứng dậy và khoẻ mạnh đi về nhà. Chữa bệnh từ xa mà, tại cái sân này họ đă lành bệnh." Những bệnh nhân khác đều xác nhận điều này.

Người lành bệnh ở Herford

Người lành bệnh ở Herford

Người lành bệnh ở Herford

Tôi đi tiếp trong đám đông và ghi tốc kư những mẫu chuyện thần kỳ của họ. Riêng các chuyện kể cũng có thể được viết dày một tập sách. Khi tôi châm lửa một điếu thuốc, một người đàn ông c̣n trẻ đứng bên tôi nói: "Ông bán cho tôi một điều!". Ông ta mặc một bộ quân phục và có vẻ như một người lính chiến từ Nga trở về. Tôi đưa cho ông một điếu thuốc. Ông châm lửa và hăng hái kể tiếp: "Ông hảy xem đây: bây giờ tôi có thể lại làm được tất cả một ḿnh." Rồi ông vận động cánh tay phải cùng với toàn bộ các ngón tay và cả cẳng chân phải nữa "Có phải ông được Bruno Groning chữa lành? Tôi hói. "Phải, phải, tôi bị bại liệt phía bên phải ở Nga. Ông Bruno Groning ngắm nh́n tôi và bây giờ tôi hoàn toàn khoẻ mạnh trở lại.". Tôi vẫn c̣n chưa hiểu được, nhưng ông đă sung sướng quẩy tay chân của ḿnh như muốn biểu diển cho tôi xem.

Hy vọng cuối cùng của vô số người bệnh, người đi t́m cảnh chữa bệnh trong thời kỳ Herford

Tôi quay trở về một nhóm người quấn quưt xung quanh một người đàn bà khoảng 40 tuổi "Dĩ nhiên rồi" tôi nghe người đàn bà nói. "Tôi cũng được Bruno Groning chữa lành. Tôi bị ung nhọt to ở dạ dầy, ngày càng gầy đi và đau không thể ngủ được. Nhóm chúng tôi khoảng 12 người đang đứng chờ Bruno Groning. Người đi qua ngắm nh́n tôi và lúc đó ở tôi cái ung nhọt như một tảng đá rơi tỏm xuống đất. Từ đó tôi không c̣n đau nữa, lại c̣n được béo lên và khi chụp điện sau này cái ung nhọt biến mất, tôi không c̣n ǵ đáng phàn nàn nữa. Tôi yêu cầu được đưa đến hội đồng y khoa xét nghiệm. Tôi có thể nói với các ông bà là họ rất ngạc nhiên." Rồi người đàn bà nói tiếp: "Nhưng đó là chưa ǵ đâu, tuần lể trước một người đàn ông mù đứng tại chỗ sân này. Ông ta đă đợi nhiều ngày đêm liền. V́ tôi thường qua lại ở đây, nên ông ta làm tôi chú ư. Tôi thấy thương tâm mời ông cùng ăn. "Không" ông ta chống chế lại. "Lúc này tôi không được phép bỏ lỡ cơ hội đón gặp, lúc ông Groning đi ra." Tôi mang bánh ḿ đến cho ông và nói sẽ lo chuyện đưa ông ra ga. Ông vững vàng nói: "Tôi không cần ai cả, tôi có thể ra ga một ḿnh. Tôi sẽ làm được chuyện này với đôi mắt của ḿnh." Lát sau, ông Groning đến thật và tôi nghe tiếng người đàn ông trẻ này kêu lên: "Tôi có thể thấy lại rồi, tôi có thể thấy lại rồi!". Thực tế là bức màng trên mắt ông đă bị đẩy lùi.

Ḍng thư từ yêu cầu ở Herford

Những yêu cầu chữa bệnh ở Herford

Tôi lại chỗ ông, ông nh́n thấy tôi và kêu lên ngay: "Chào bà, tôi biết bà mang cái ǵ trong túi xách tay đấy!" Một chiếc ô tô đang chạy lại, và đây là chỗ bán vé. Tức th́ một ḿnh ông ta đi lấy vé xe và ra ga. Mọi người xung quanh nh́n theo rơm rớm nước mắt v́ cảm động.

Cấm chữa bệnhHiện tượng Bruno Groning chữa bệnh kéo dài không lâu th́ các cấp thẩm quyền, trước hết là của ngành y tế nhận lấy trách nhiệm xử lư vấn đề này. Một tiểu ban điều tra đă được thành lập và Bruno Groning nhận được lệnh cấm chữa bệnh.

ột vài thầy thuốc có thế lực là nhũng kẻ chống lại công khai Bruno Groning. Họ tiến hành mọi cách để chận đứng tác động của Người và đ̣i hỏi hoạt động của Người phải được kiểm nghiệm khoa học đề xác nhận khả năng chữa bệnh của Người. Những chính kiến nào đă đứng sau sự cấm đoán này? Điều này đă được làm sáng tỏ qua những lời phát biểu sau đây của những nhà đương cục: "Bruno Groning có thể chứng minh cái ǵ ông ta muốn, nhưng người ta sẽ không cấp giấy phép cho ông chữa bệnh đâu." "Đế cho Bruno Groning hành nghề là qui phạm vinh dự nghề nghiệp của thầy thuốc"

Đến tháng 6 Bruno Groning phải rời khỏi vĩnh viễn Herford. Mọi cố gắng có được một giấy phep chữa bệnh đều thất bại.

"Hiện tượng Groning" và khoa học

Cũng trong khoảng thời gian này các cán bộ chuyên nghiệp y học của tạp chí "Revue" bắt đầu kiểm tra những kết quả chữa bệnh của Bruno Groning. Nhà tâm lư học và là thầy thuốc ở Marburg là Gs bs. H.G. Fischer cùng với một đội thông tin đặc biệt đến Herford. Ở đó ông tiến hành thăm hỏi những người đă được chữa bệnh và phải ngạc nhiên xác nhận là "Phương pháp Groning thực tế đă có kết quả." Trên cơ sở đó tạp chí "Revue" quyết định góp phần làm sáng tỏ về mặt khoa học "Hiện tượng Groning". Ở bệnh viện Đại học Heidelberg được đưa ra nghiên cứu "Phương pháp chữa bệnh" của "Bác sĩ thần kỳ".

Bruno Groning đồng ư với đề xuất của Fischer v́ ông này hứa hẹn khi tiến hành điều tra thuận lợi sẽ cấp giấy nhận xét tích cực. Bruno Groning hy vọng có thể t́m được con đường cho hoạt động tự do.

Tạp chí "Revue" số 14.8.1949
Nguyên văn bản báo cáo trên báo

Ngay cả những bệnh không chữa được như bệnh Bechterew cũng được chữa lành

Ngày 27 tháng 7 bắt đầu những cuộc thẩm vấn. Những người có thể chứng minh được khả năng của Bruno Groning được chọn từ nhóm những bệnh nhân đă gửi hơn 80.000 bức thu yêu cầu giúp đỡ đến Bruno Groning. Thêm vào đó c̣n có một vài bệnh nhân của bệnh viện Ludolf Krehl tại Heidelberg. Họ tất cả đều được khám nghiệm cẩn thận trước và được ghi vào y bạ những chẩn đoán chính xác. Tiếp theo, họ được đưa đến chỗ Bruno Groning để được tác động theo phương pháp của Người. Ở đây luôn luôn có những thầy thuốc theo dơi. Họ là những nhân chứng nói lên sự biến mất phần nào tự phát của các chứng bệnh như thế nào. Những cuộc kiểm nghiệm được tiến hành sau đó ở bệnh viện, để xác nhận sự lành bệnh. Ngay những chứng bệnh không chữa được như loại bệnh Bechterew cũng được chữa lành.

Trong một bản nhận xét sơ bộ, được in trên tạp chí "Revue", Gs. bs Fischer tuyên bố rơ ràng là Bruno Groning không phải là lang băm, mà là một thầy thuốc tâm thần, có năng khiếu tự nhiên. Qua đó ông t́m cách giải thích "Hiện tượng Groning" theo quan điểm của ḿnh, dù chưa thật thích đáng.

Bản nhận xét cuối cùng được viết ra sau khi đánh giá mọi kết quả. Nó đảm bảo cuối cùng cho Bruno Groning con đường hoạt động tự do. Giữa lúc đó các ông Fischer và Weizsacker (những người bảo lănh toàn bộ sự việc) cho lan truyền đề nghị sau đây với Bruno Groning Họ muốn xây dựng một dưỡng đường, trong đó Bruno Groning được hoạt động bên cạnh các thầy thuốc khác. Tuy nhiên sự quản lư đưỡng đường và việc chữa bệnh cho các bệnh nhân họ giữ lấy. Bruno Groning trả lời:

"Những điều kiện tài chính v.v. được Gs. Fischer đặt ra cho tôi liên quan đến vấn đề này, được tŕnh bày như vậy làm tôi không thể chấp nhận được. Tuy nhiên ở đây c̣n tiến hành nhiều cuộc trao đổi nữa với những người chi tiền cho công tŕnh này, nhưng tôi tuyên bố không thể bằng ḷng với đề nghị của Gs Fischer và từ chối v́ rằng:

  1. Tôi không có đồng xu nào về tiền nong, nên không thể chấp nhận đóng góp tài chính mà tôi không làm được.
  2. Tôi không khi nào nghĩ đến tạo nên một sự nghiệp từ toàn bộ ư đồ này.

V́ vậy, tất cả những vấn đề đặt ra đối với tôi là những đ̣i hỏi không thể chấp nhận được. Ngoài ra tôi chỉ muốn làm cái ǵ mà trách nhiệm đặt ra đối với tôi: giúp đỡ những người đi t́m sự giúp đỡ.Chính v́ vậy, dù tôi sẵn sàng hợp tác với các thầy thuốc cũng như các nhà tâm lư học, nhưng tôi không bao giờ làm thành một nguồn thu nhập từ toàn bộ sự nghiệp này".

Thái độ từ chối của Bruno Groning làm cho các thầy thốc và giáo sư không c̣n quan tâm đến Người nữa. Bản nhận xét đă hứa cho phép hành nghề không c̣n bao giờ được đưa ra. Thay v́ để Người tự do hoạt động, những tảng đá mới được đặt lên trên con đường đi của Người. Trong quá tŕnh thẩm tra th́ phương pháp chữa bệnh của Người được gọi bằng những tên như chăm sóc bệnh nhân... và được đánh giá là hoạt động y tế. Qua đó một sự xung đột với luật hành nghề chữa bệnh được dự kiến đưa vào chương tŕnh.

Sự kiện Traberhof

Sau khi kết thúc các cuộc thẩm tra tại Heidelberg, Bruno Groning tháng 08. 1949 chuyển về miền Nam nước Đức. Người muốn tránh những sự rối rắm xung quanh Người. và trở về một trang trại tư nhân ở Rosenheim gần Munchen. Lúc đầu, sự cư trú của Người c̣n được giữ kín. Nhưng sau khi tờ báo đầu tiên đăng tin về việc Người đến Bayern th́ đám đông quần chúng tập hợp xung quanh Người đă thật sự được h́nh thành.

Đến 3 vạn người tập hợp tại Traberhof Rosenheim gần Munchen tháng 9.1949. Ở đây đă diễn ra những cuộc chữa bệnh đông đảo và từ xa.

Đến 3 vạn người tập hợp tại Traberhof Rosenheim gần Munchen tháng 9.1949. Ở đây đă diễn ra những cuộc chữa bệnh đông đảo và từ xa.

Cho đến 3 vạn người ngày ngày tràn về Traberhof ở Rosenheim. Báo chí, phát thanh, truyền h́nh phát tin hàng ngày. Ngay cả một tập phim điện ảnh cũng được xây dựng. mang tên "Groning" và cung cấp tư liệu về những điều ǵ xảy ra xung quanh Người.

Báo "Zeitungsblitz" báo cáo vào tuần lễ thứ 2 tháng 9 trong một số đặc biệt về những kết quả của Groning trong bài báo, tiêu đề: "Đêm tối cúa những cuộc chữa bệnh lớn lao" trong đó có nêu:

Tạp chí "Zeitungsblitz" số 1 đầu tháng 9.1949
Nguyên văn bản báo cáo trên báo

Traberhof Rosenheim gần Munchen

"Giữa lúc đó th́ đám đông tập hợp hơn 10 van người đă đợi hàng giờ dưới cái nóng thiêu đốt, giờ phút gặp gỡ vĩ đại này: Rồi Groning đă xuất hiện trên ban công, nói chuyện với đám đông và để toả ra lực chữa bệnh của Người. Người người đứng nép chặt vào nhau để có thể tiếp nhận đầy đủ lực chữa bệnh của Người toả đến. Những phản ứng đầu tiên đă có. Ở những người bệnh nặng nhất trên xe lăn và ghế bành hoặc ở những người đứng riêng xung quanh.

Những người mù một nửa được thấy trở lại, những người đi lại khó khăn bổng đứng được lên, những người bại liệt cử động tứ chi cứng đờ. Hàng trăm người báo cáo về những cơn đau gia tăng. Ở những chỗ đau, về cảm giác bị kéo, bị châm, bị kiến ḅ, về cảm giác nhẹ người không thể tả được hoặc bệnh đau đầu bổng nhiên biến mất."

Người lành bệnh tự phát không cần xe lăn nữaKhông chỉ ở Traberhof đă diễn ra những cảnh như trong Kinh Thánh, mà khắp nơi khi Bruno Groning xuất hiện th́ vô số những người bệnh bao quanh lấy Người như những dây thừng quanh máy trục. Anita Hohne miêu tả những cảnh tượng xung quanh Bruno Groning trong tập sách "Những người chữa bệnh tinh thần ngày nay"

"Khi Bruno Groning báo trước sẽ đến đâu, th́ ở đó đă bắt đầu h́nh thành những cuộc hành hương".

Tiêu biểu là những cảnh mà nhà báo Rudolf Spitz quan sát được trong lần đến thăm của Bruno Groning tháng 9.1949 tại Munchen.

"Lúc 19 giờ hàng ngh́n người đứng trên đường phố Sonnenstrasse. Đến 22 giờ 30 họ vẫn c̣n đứng. Trong 5 năm chiến tranh tôi đă trải qua nhiều, nhưng chưa bao giờ tôi rung động như trong 4 giờ tôi ngồi đối diện với Bruno Groning và được thấy diễn ra những cảnh khốn cùng và đau khổ khủng khiếp như vậy: Những người động kinh, những người mù và bại liệt chống gậy len lỏi vào chỗ Người. Những bà mẹ nâng cao những đứa con tật nguyền trao cho Bruno Groning. Có những người bất tỉnh, những tiến kêu vang lên, những lời khẩn khoản kêu cứu, những yêu cầu nguyện vọng và những tiếng thở dài ảo nảo"

Những người bệnh trên cáng, những người bại liệt, một khối khổng lồ những con người đă được nhà báo khác của Munchen là Bs. Kurt Trampler quan sát trên sân Traberhof, tại Rosenheim, nơi mà Bruno Groning đang ở lúc đó. Trampler đến đó với tư cách là phóng viên của tờ báo "Munchner Allgemeinen", một nhà báo lạnh lùng, chỉ ghi lại chắc nịch những ǵ tai nghe mắt thấy:

"Bây giờ chúng tôi nghe từ ban công, một giọng nói không phải của Bruno Groning và bước nhanh đến cửa sổ: Cảnh sát trưởng Munchen là Pilzer nói với đám đông đang tập họp. Ông báo cáo là bệnh đau thần kinh toạ đă hành hạ ông từ nhiều năm nay đă giảm nhẹ với sự có mặt của Bruno Groning. Pilzer không phải là người thích những lời lẽ phóng đậi, mà chi làm nhân chứng cho những ǵ bản thân ông quan sát được. Bây giờ ông ủng hộ công khai Bruno Groning. Sau đó nghị sĩ CDU Hagen nói tiếp theo và cùng tuyên bố sự đồng t́nh như vậy.

Các cấp thẩm quyền Munchen cũng có ư nghĩ tốt về Bruno Groning. Tờ báo "Munchner Merkur"báo cáo ngày 07.09.1949, dưới tiêu đề "Thịnh t́nh đối với Bruno Groning" có viết:

"Thủ tướng Gs. Erhard tuyên bố trong một cuộc họp báo là người ta không nên để cho thất bại, sự tác động của một sự xuất hiện đặc biệt như Bruno Groning. Theo quan điểm của ông th́ việc cho phép Bruno Groning hoạt động ở Bayern không gặp khó khăn ǵ.

Bộ nội vụ Bayern tuyên bố ở phần kết thúc biên tập tờ báo là việc kiểm tra sơ bộ hoạt động chữa bệnh của Bruno Groning cho biết là hoạt động đó được coi như là hoạt động yêu đương tự do và trong khung cảnh đó không cần phải có giấy phép theo luật hành nghề chữa bệnh."

Tại Traberhof đă nổi lên một sự ồn ào lớn xung quanh Groning. Có nhiều kẻ muốn làm ăn lớn từ những khả năng của Bruno Groning. Họ làm hại tiếng tăm và uy tín của Người và tạo ra một sự tách biệt của giới có thẩm quyền.

Khi t́nh h́nh không c̣n giữ yên được nữa, Bruno Groning rút về vùng núi Bayern. Người muốn chấp nhận một vài lời mời mọc xây dựng những dưỡng đường. Mục đích của Người là tạo ra những cơ sở để những người đi t́m sự giúp đỡ, có thể lần lượt được chữa bệnh. Các thầy thuốc nên chẩn đoán bệnh nhân trước và sau khi chữa, theo mẫu mực của bệnh viên Heidelberg và xây dựng tư liệu về quá tŕnh chữa bệnh.