Phỏng vấn nhân chứng

Phỏng vấn nhân chứng: Ông H. Steuer

Chữa bệnh ở ga, thời gian ngắn nhất. Ông H. Steuer được chữa khỏi đâu bằng quả cầu thiếc.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà E. Suffert

Chữa bệnh hen ở nhà riêng: Bruno Groning đă trải qua tất cả ở bản thân ḿnh và đă chứng minh sự hiểu biết sâu sắc.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà Schlutter tại Herford, quảng trường Wilhelm

Những người bại liệt đi được, những người mù thấy được, đứa trẻ nghe lại được.

Phỏng vấn nhân chúng: Bà Loschek tại Herford

Được nh́n thấy người đàn bà đầm đ́a nước mắt đứng dậy từ xe lăn.

Nhân chứng báo cáo

Hai trường hợp lành bệnh tự phát :

  • Chữa lành một đứa bé bị ho gà trong thời gian ngắn

  • Chuyến thăm nhà buổi tối:một bà già được chũa khỏi táo bón, chuột rút và hai chân bị giạng

Phỏng vấn nhân chứng: bà Hinz

Sự tác động của Thượng đế tại Traberhof thật rơ ràng .

Phỏng vấn nhân chứng: Ông G. Kalz

"Hăy đứng lên và bước đi" Bruno Groning nói thế và người đàn bà sau 20 năm bại liệt tự đứng dậy từ xe lăn và bước đi .

Phỏng vấn nhân chứng: Bà G. Clausen

" Bổng tôi thấy đau ở hai tay, rồi con đau biến mất ."

Phỏng vấn nhân chứng: Ông H. Steuer

Bruno Groning thường đi tàu hoả đến với những người đi t́m sự giúp đỡ. Trong một chuyến đi như thế th́ giữa đường xảy ra câu chuyêện sau đây:

Bruno Gröning in a trainÔng H Steuer kể: Chuyến tàu Bruno Groning đi lăn bánh vào ga Innsbruck và chỉ ngừng lại thời gian ngắn. Bruno Groning kéo cữa sổ căn buồng ḿnh xuống và nh́n ra ngoài. Cùng thời gian đó tôi đang chờ ớ ga.. Tôi đang bị đau dữ dội.

Về Bruno Groning và tác động của Người đối với những người bệnh tôi được biết nhiều qua các bài báo. Trước mặt tôi là chuyến tàu nhanh, từ đó Bruno Groning nh́n thấy tôi. Tôi đến chỗ Người và yêu cầu được giúp đỡ v́ tôi bị đau dữ dội. Bruno Groning đi ngay vào buồng, lấy đưa cho tôi quả cầu thiêc qua cửa sổ. Người bảo tôi đặt quả cầu lên chỗ đau và nguyện cầu. Sau đó tàu chuyển bánh.

Chứng đau này là từ một vụ nổ ḿn và những mảnh vỡ tung ra làm tôi bị thương. Từ đó tôi mất con mắt phải và một cánh tay.. Nhận được qua cầu, tôi tức th́ làm theo lời khuyên Bruno Groning và đặt quả cầu ngay trên chỗ đau. Chỉ tron thời gian ngắn cơn đau đă biến mất. và từ đó không c̣n trở lại nữa. Ngay từ lúc đầu Bruno Groning đă gây ấn tượng đặc biệt to lớn đối với tôi. Tôi có cảm giác, Người chắc chắn sẽ giúp đỡ. Người không đ̣i tiền cho quả cầu mà chỉ đơn thuần giúp đỡ không tính công.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà E. Suffert

Một bà láng giềng đưa tôi đến với Bruno Groning tại Munchen. Bà biết rơ tôi bị hen nặng 14 năm rồi và thường không c̣n can đẩm để sống nữa. Tôi được tiếp đón lịch sự. Bruno Groning ngồi sau bàn làm việc, tôi ngồi trước đó, cánh tay và ống chân không đặt lên nhau. Bruno Groning yêu cầu tôi thở yên tỉnh và sâu. Cả hai chúng tôi cùng làm. Đói với tôi th́ chuyện này thật buồn cười, thở vào... thở ra và tiếp tục thế. Nhưng rồi tôi nhận được cảm giác nóng ở hai chân. Bruno Groning nói với tôi về hiện tượng khá nóng này Trước đó ông chưa hề nói về tôi lời nào. Ông nói rằng ông cảm nhận được tất cả nên mới hiểu được. Ông biết rơ tôi trước đây bị bệnh vàng da truyền nhiễm, ban đêm thường phải đứng cho nước tiểu chảy v́ không cầm được và suốt ngày không thể rời khỏi ghế ngồi. Đơn giản Người như biết được tất cả. Bây giờ th́ tôi không thấy cái ǵ là buồn cười nữa. Người yêu cầu tôi tiếp tục thở. Rồi tôi lên cơn hen tồi tệ và có cảm giác như một tảng đá đè lên tôi. Bruno Groning cũng thở to như tôi. Bổng lúc gần ngạc thở, tôi nhận được cảm giác như một ḍng năng lượng tràn vào tôi, từ đầu đến bụng qua thân thể. Lúc đó tôi có thể hít thở dài và tự do . Trong đêm hôm đó tôi đă ngủ yên thiêm thiếp, đến nổi chồng tôi phải lắc gọi dậy, xem tôi có c̣n sống không. Trước đây tôi ngồi nhiều hơn nằm trên giường. Tôi nghe hơi thở ḿnh ph́ pḥ như tàu suốt đi vào ga chính Munchen.

Trong cuộc gặp gỡ tôi thấy Groning là một con người kín đáo, có nội tâm sâu lắng. Tôi đă được bắt mối liên hệ tinh thần từ Người đến tôi. Bruno Groning c̣n cho tôi ba lá thiếc để tôi đặt lên ngực và bụng. Người bảo nhờ có thế, tôi mới thở dài hoi hơn. Tôi cũng làm y như vậy.

Từ thời gian đó đến nay, tôi chưa bao giờ lên cơn trở lại.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà Schlutter ở Herford

Quảng trường Wilhelm Herford là địa điểm mà Bruno Groning bắt đầu tác động qui mô lớn. Báo chí cũng dă ghi chép lại và có nhiều báo cáo Hàng ngh́n người khắp xa gần đă đến đây để t́m sự giúp đỡ và chữa bệnh., trong số đó có bà Schlutter và bà mẹ chồng mù. Bà mẹ chồng rất yếu và thường xuyên phải có người giúp đỡ, cả trong khi mặc quần áo và đi vệ sinh.

Bà Schlutter báo cáo như sau:

Tôi biết được qua một tờ báo ảnh về nhiều cuộc chữa bệnh ở Herford. Đó cũng là những h́nh ảnh phản ảnh những điễn biến ở đây. Tôi tự nhủ phải đến đó cùng với mẹ chồng tôi.

Chen chặt vào nhau như những con cá trích trong thùng, chúng tôi đứng đó giữa đám người tại quảng trường trước nhà số 7. Bên phài chúng tôi có đọ 30 người ngồi trong xe lăn. Tất cả chúng tôi đều đợi và đợi, không ai nói ǵ. Mọi người đều căng thẳng nh́n lên ban công, nơi mà Bruno Groning sẽ xuất hiện. Đă rất muộn rồi trong buổi tối. Có ai đó xuất hiện trên ban công để an ủi chúng tôi, nói rằng Bruno đang bận rộn với những người đi t́m sự giúp đỡ khác, khuyên chúng tôi hăy kiên nhẫn, Bruno Groning nhất định sẽ đến. Và thế là chúng tôi đă bám vào đây 3 ngày 3 đêm rồi. Bổng Bruno Groning đă đứng sẵn trên đó rồi. Mọi người vui mừng. Bruno Groning nói với chúng tôi, những người đi t́m sự giúp đỡ, rằng Thượng đế là người thầy thuốc vĩ dại nhất của tất cả mọi người. Sau đó Người yêu cầu những người bại liệt rời khỏi xe lăn: "Các bạn có thể đi. Hăy đứng lên!" Không ai làm theo cả. Bruno Groning khích lệ tiếp: "Các bạn phải có ḷng can đảm, tin cậy ở Thượng đế và đứng dậy! Cứ tin tưởng, các bạn có thể làm được. Hăy đứng dậy!"

Rời người này tiếp theo người khác, lần lượt đứng dậy từ xe lăn. Chưa ai hiểu ǵ cả. Mọi người không ai nói một lời. Nhiều người cảm động khóc trước cảnh này. Bruno Groning nói: "Những người mù và câm điếc, tôi yêu cầu tiến về phía cửa nhà này." Bây giờ tôi đi với bà mẹ chồng đến chỗ đă nói. Trước cửa, Bruno Groning đưa tay đón đứa bé từ một bà mẹ, một đứa bé 2 tuổi vừa câm vừa điếc. Bruno Groning vuốt ve đứa bé và nói chuyện với nó. Sau đó Người cầm ống nghe và đặt ở tai nó. Nó quay đầu lại quan sát. Thấy rơ ràng là đứa bé giờ đây đă nghe được. Một đứa bé khác th́ lại thấy được. Rồi mẹ chồng tôi cũng thế. Đó là cánh cảm động nhất, mà tôi chưa hề thấy trong đời.

Rối chúng tôi lên xe về nhà. Mẹ chồng tôi đă thấy rơ và có khả năng vận động tự do một ḿnh ở trong nhà. T́nh h́nh sức khoẻ chung của bà khá lên, đến mức không cần người giúp đỡ khi thay quần áo hoặc làm vệ sinh cá nhân.

Bruno Groning ăn mặc giản dị, b́nh thường như mọi người, nhưng từ Người toả ra một t́nh thương chưa ai có. Người ta dễ dàng tin cậy ở Người. Sự toả sáng ở Người đơn giản nói lên nhiều hơn hàng ngh́n lời nói thông thường.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà Loschek ở Herford

Chúng tôi sống trước đây ở Herford. Bất ngờ mẹ tôi và tôi đi qua quảng trường Wilhelm. Nhiều người tập trung ở đó. Bruno Groning đứng trên ban công ngôi nhà số 7 và nói chuyện với mọi người. Chúng tôi dừng lại một chốc ở đó và để ư nh́n xung quanh. Chúng tôi thấy một người đàn bà tràn đầy nước mắt, đứng lên khỏi xe lăn và đi chập chững xung quanh như thế nào!. Nhiều người cho biết đă giảm nhẹ bệnh tật. Mẹ tôi kéo tôi tiếp tục đi, tôi rất tiếc , muốn ở lại lâu hơn nữa. Dù vậy sự kiên này tôi sẽ c̣n nhớ măi.

Nhân chứng báo cáo

Trong lúc những người đi t́m sự giúp đỡ đang đợi Bruno Groning tại quảng trường , th́ đâu đó có diễn ra những cảnh tượng nhu sau:

Các thầy thuốc đă bỏ rơi người mẹ của nhân chứng chúng ta. Sáu tuần lễ rồi bà không đi đại tiện được. Mọi chăm sóc y tế như thụt và xổ thuốc nước đều không đem lại kết quả. Thêm vào đó bà c̣n bị tắc huyết.

Nhân chứng kể: Mọi thành viên gia đ́nh chúng tôi đều thất vọng. Chúng tôi bám vào từng cộng rơm cây cỏ để t́m cách giúp đỡ và chữa bệnh cho mẹ. Trong t́nh h́nh đó chúng tôi hay tin Bruno Groning đang ở Herford, đường Vittenkind, tại nhà một bệnh nhân nặng.. Tôi lên đường đi t́m ngay. Đến nơi th́ cũng đang chờ đợi giúp đỡ, khoảng 20 người. Sau khi chào, Bruno Groning nói với tôi: "Cậu hăy xuống chờ ở bếp. Chiều nay, thế nào tôi cũng đến chỗ mẹ cậu". Từ đâu Bruno Groning biết được là tôi đến đây v́ chuyện mẹ tôi, tôi chẳng hiểu nữa, tôi chưa nói ǵ với Người cả.

Trong khi chờ đợi ở bếp, tôi được chứng kiến những gi đang xảy ra:

Giữa lúc đó th́ một bà mẹ đưa con đến. Đứa bé ho kinh khủng. Từ xa tôi đă nghe được tiếng ho dễ sợ. Rồi người mẹ đưa con xuống bếp chỗ chúng tôi đợi. Bruno Groning vuốt ve tŕu mến trên tóc nó, rồi quay trở lại chỗ bà mẹ và nói: "Bà hăy chú ư con bà, v́ trong 15 phút nữa nó sẽ nôn đờm vàng". Sau đó Người rời nhà bếp đến với những bệnh nhân khác. Bổng đứa bé bắt đầu nôn, một cơn nôn như vậy tôi chưa hề thấy trong đời. Sau đó Bruno Groning trở lại và nói với người mẹ: "Đứa bế khoẻ rồi đó" và đứa bé thật sự không c̣n ho nữa.

Đă 24 giờ khuya. Chúng tôi đi về chỗ mẹ tôi tại Bielefeld. Trong chuyến đi Bruno Groning lưu ư tôi, đừng lo lắng ǵ nữa, v́ lực chữa bệnh của Thượng đế sắp đến. Con người phải tin vào điều tốt lành. Rồi Người cho tôi biết là trong lúc đi, Người đă quan tâm theo dơi mẹ tôi, bà đang định hướng tinh thần.

Khi chúng tôi vào pḥng ngủ của mẹ tôi, th́ Bruno Groning ngồi ngay trên giường của bà. Tôi rất vui mừng là con mắt của bà sáng hơn lên, nhưng bụng vẫn c̣n ph́nh ra như cái thùng. Bruno Groning nói chuyện với mẹ tôi và tôi nhận thấy niềm vui sống đă trở lại với bà, ḷng bà cởi mở tin tưởng và tâm sự với Bruno Groning. Bruno Groning bảo đưa một cốc nước cho mẹ tôi và nói nó sẽ có tác dụng tốt. Tôi lấy nước mát ở ṿi trên sân và mẹ tôi uống hết. Bruno Groning nh́n về phía cha tôi và bảo: "hăy chú ư đến phân và nước tiểu của vợ ông. Ông sẽ thấy ngạc nhiên là mọi thứ cặn bă được thải ra như thế nào!" Cha tôi hỏi Người, phải trả bao nhiêu tiền? Bruno Groning chỉ nói: "Chúng ta nên cám ơn Thượng đế bằng h́nh thức viết một giấy cám ơn, báo cáo lại những sự việc ǵ chúng ta đă thấy. "

Ngày hôm sau những phế thải trong ruột mẹ tôi bị tống ra hết, cha tôi bảo phải dùng đến 7 cái chậu. Hai ngày sau mẹ tôi hoàn toàn khoẻ mạnh. Từ ngày đó hai chân đi giạng ra và bệnh chuộc rút cũng biến mất mà không phải chạy chữa ǵ. Vị thầy thuốc đang chăm sóc mẹ tôi vô cùng sửng sốt. Sự kiện này thành chuyện kể truyền miệng trong khắp thôn.

Khi tôi nh́n Bruno Groning trong con mắt, tôi biết đó là một con người sùng đạo, toả ra một ánh hào quang xung quanh. Trước đây nếu ai kể cho tôi một sự việc như thế, tôi chỉ cười phớt lờ và coi như là chuyện tán gẩu. Nhưng con người phải một lần trải qua chút ít thực tế như thế này mơi có thể có ḷng tin được. Sự kiện này để lại trong tôi kỷ niệm khó quên., độc đáo.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà Hinz

Qua một người quen tôi đă nghe về tác động của Bruno Groning tại Traberhof, v́ vậy tôi cũng đến đó 2 ngày. Khi tôi đến th́ có ít nhất cũng từ 1 đến 2 vạn người trên quảng trường, nhưng chưa thấy Bruno Groning. Chúng tôi đợi Người đến 1 giờ đồng hồ nữa. Rồi Người đến và đứng trên ban công nói chuyện với mọi người. Tôi cảm thấy một ḍng điện rung lên, một cảm giác kiến ḅ khắp cơ thể. Và những người khác cũng cử động, vung tay đưa chân lên. Sự việc như thế có lẽ tôi không tin, nếu bản thân tôi không trải qua. Một vài người có mặt reo lên: "tôi không cần gậy nữa" và "Tôi có thể đi được rồi".

Chúng tôi đứng tất cả san sát đầu nhau, nhưng dù vậy tôi vẫn len lỏi qua đám người, v́ tôi rất quan tâm đến cái ǵ đang diễn ra trước mặt ḿnh. Người cáng cứu thương Hội chữ thập đỏ giúp một người đàn ông nhổm dậy, v́ ông này chỉ nằm trên mội cái đ̣n gỗ thô sơ. Ông ta giơ tay t́m sự giúp đỡ, người ông nhễ nhại mồ hôi. Tôi hỏi ông đau ốm như thế nào, th́ ông bảo ông là thương binh chiến tranh. Chỉ sau đó một lúc th́ ông dă đứng dậy hoàn toàn, rời khỏi chỗ nằm.

Rồi tôi thấy một ông già bên cạnh đứa cháu độ 8 tuổi. Đứa bé không thể đi được và người ta đẫ đóng cho nó một cái đ̣n gồm những thanh gỗ đơn sơ để đưa ṇ đến Traberhof chỗ Bruno Groning. Sau đó ông già lại rơi nước mắt kể lại với tôi là cháu ông đă lại chạy được.

Một người đàn ông khác nhảy qua rào, tôi bảo là ông ta mất trật tự rồi, ông trả lời hôm chủ nhật vừa qua ông c̣n bại liệt, c̣n chống nạng, thế mà hôm nay, 5 ngày sau ông đă nhảy qua rào được rồi. Với vẽ mặt tràn đầy hạnh phúc, ông cho tôi xem thẻ thương binh.

Tôi cũng gặp tại đó một ông già ngồi trên xe lăn. Ông đă mất sức nhiều. Ông bảo: "Người ta nói những ca lành bệnh không giữ được lâu và Bruno Groning là một lang băm và tôi đă tin theo".

Những con người ở luôn tại đó cả ngày lẫn đêm. Trong suốt thời gian ở lại Traberhof tôi cảm thấy không biết đói

Tuy người đông nhưng đám người không hoảng loạn, tất cả đều tin tưởng và hy vọng lành bệnh.

Khi tôi thấy những con người ở đó nằm trên các đ̣n gỗ hoặc tựa trên những cái nạng, tôi rất xúc động trong ḷng, đến mưc không nói lên được lời nào và không thể nh́n lâu vào họ được.

Tôi tin rằng Bruno Groning có một sự găn bó hoàn toàn đặc biệt với Thượng đế. Đáng tiếc là tôi cảm thấy ít có cơ hội gặp được Người. Cho đén bây giờ tôi vẫn c̣n thường ngh́ đến những cái tôi đă trải qua.

Phỏng vấn nhân chứng : Ông G. Kalz

Mẹ của đồng nghiệp tôi, từ 25 năm nay bị trói buộc vào xe lăn.Trong một cuộc nói chuyện về Bruno Groning, tôi gợi ư hăy mời Người đến. Lúc đó vào năm 1956 – h́nh như thế - Chúng tôi liên hệ được với Người và Người nhận lời đến thăm một buỗi sáng.

Khi Bruno Groning xuất hiện th́ đă có một vài người quen của gia đ́nh đă đến v́ ṭ ṃ. Bà V., vợ của đồng nghiệp tôi ngồi dậy ra khỏi giường và ngồi trên xe lăn, đối diện với Bruno Groning. Không ai được phép ở lại trong pḥng, tất cả đều ra khỏi pḥng, chỉ c̣n lại 2 người. Căng thẳng chúng tôi theo dơi t́nh h́nh trong pḥng. Bỗng chúng tôi nghe Bruno Groning nói to: "Hăy đứng dậy và đi!" Trước đây bà V. không đi được bước nào, nên khi nghe những lời đó, chúng tôi không thể đứng ở ngoài được nữa, đẩy cửa vào và thấy bà V. đă đi được. Vợ của đồng nghiệp tôi muốn đưa tay đỡ bà mẹ chồng, nhưng Bruno Groning nói: "Bà V. một ḿnh có thể đi được." Thực tế bà đă đứng dậy và bước đi tự do và hoàn toàn một ḿnh. Tất cả chúng tôi đều rơm rớm nước mắt. Khó có thể hiểu được sự việc, nhưng tất cả chúng tôi đều chính mắt ḿnh nh́n thấy.

Bruno Groning không hề thôi miên hoặc g̣ ép bà cụ. Người chỉ nh́n thẳng vào mắt bà cụ và nói: "Đứng dậy!" Và xem ḱa, bà cụ đă bước đi!

Lúc đó tôi nghĩ: Liệu có một Thượng đế được sao! Không ai trong pḥng không khóc lên v́ sung sướng. Đơn giản, đây là một sự kiện cảm động. Bruno Groning nói tiếp: "Bà bây giờ có thể đi được rồi . "

Chuyện bà V. trở thành câu chuyện chính được kháo lên tại khu phố. Thật là một ấn tượng mạnh mẽ. Tin tức lan truyền như một cây đuốc sống "Bà đi được rồi". Trong thời gian ngắn độ 200 người đă đến nhà để xem bà đi như thế nào. Bà V. đi lại trên con đường vài ba làn cho mọi người xem.
Bruno Groning không đ̣i hỏi tiền nong ǵ cho chuyến đi. Tôi chỉ có thể báo cáo điều tốt về Người. Người có một sự toả sang hoàn toàn đặc biệt.

Việc lành bệnh của bà V mọi người c̣n nhớ măi.

Phỏng vấn nhân chứng: Bà G. Clausen

Trong những năm 50 tôi sống ở Fliegerhorst, tại Uetersen. Có một ngày Bruno Groning đi qua cữa sổ nhà chúng tôi và các con tôi chỉ cho tôi biết Người, mà lâu nay chúng tôi chỉ biết trên báo chí. Tôi tự hỏi, Người đi đâu thế nhỉ? Khi tôi thấy người vào nhà bà láng giềng , tôi chạy xuống và gơ cửa. Tôi được biết sau đó, là bà láng giềng tôi là em gái của Bruno Groning, Tôi được đưa vào nhà bếp và ngồi đối diện với Bruno Groning, cùng bàn. Giữa chúng tôi , ở chiều rông của cái bàn là bà láng giềng. Bruno Groning yêu cầu tôi ngồi thoải mái tự do, tay chân đừng đặt lên nhau và chú ư đến những ǵ ḿnh cảm nhận được. Người nói: "Bà hăy tiếp nhận bao nhiêu ḍng điện bà có thể!" Rồi tôi ngạc nhiên thấy đau nhói ở hai bàn tay, như bị ai đó nắn bóp. Rồi em gái Người cũng bất ngờ thấy đau ở chân và kêu lên oai oái...

Tôi nghĩ đó là những cơn đau mà tôi luôn bị làm khổ. Bruno Groning lúc đó chỉ nói 1 tiếng: "Đă có rồi!" Và những cơn đau của em gái Bruno biến mất và tôi cũng cảm thấy chân tôi trở lại hoàn toàn b́nh thường. Tôi được tự do không c̣n đau nữa. Tôi có cảm giác là bây giờ chân tôi mới hoàn toàn thuộc về tôi. và từ lúc đó tôi không c̣n đi khập khiểng nữa. Tôi đă lành bệnh, không đau trở lại nữa.

Tiền công Bruno Groning không đ̣i hỏi ǵ, hoàn toàn trái lại Người c̣ cho tôi một mảnh giấy thiếc, trên có đề chữ: " Phúc lành Thượng đế trên mọi đường đời . "

Cuộc viếng thăm chủ kéo dài nửa giờ và sau đó tôi hoàn toàn khoẻ mạnh và trỏ về nhà.